So sánh sản phẩm
DHNATakumizimaThẩm Mỹ Viện Ngọc DungVàng bạc Bảo Tín Minh ChâuĐại hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam
Tin tức mới

Ký ức một thời là lính Bộ đội cụ Hồ qua lời kể của nữ thanh niên xung phong

11:16:38 20-02-2021

Đơn vị thanh niên xung phong đường 20 quyết thắng ( ảnh tư liệu)
 
Kỳ I: Trái tim nóng bỏng vì tình yêu tổ quốc “Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước”.
 
Để được khoác trên mình bộ quần áo màu xanh của “ người lính cụ Hồ” chị đã làm đơn gửi đến tỉnh đoàn thanh niên Hà tĩnh và từng ba lần cắt máu viết thư xin được đi bộ đội. Cuối cùng,nguyện vọng đó cũng được toại nguyện. Chị ra đi với chiếc ba lô trên vai và một trái tim nóng bỏng vì tình yêu tổ quốc, yêu đất nước, với một lý tưởng “Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước”.

Nữ chiến sĩ công binh…

Nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ (08/3) và cũng là lúc khi cả nước đang chuẩn bị hướng tới kỷ niệm 46 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất (30/4/1975 – 30/4/2021), tôi may mắn được gặp lại một nữ chiến sĩ công binh Lê Thị Mộng Phượng, (ngụ quận Hai Bà Trưng, Hà Nội), người từng tham gia rất nhiều trận đấu góp phần cho công cuộc giải phóng miền Nam thống nhất đất nước ngày 30/4/1975. Ngày ấy, chị cùng với hàng nghìn nữ chiến sĩ khác được tập trung học điều lệnh hai tháng ngay trên mảnh đất quê mình, sau đó được lệnh hành quân ngay vào chiến trường.

Với sức trẻ “17 bẻ gãy sừng trâu”, không lâu sau chị được cử làm tiểu đội trưởng và hành quân bộ dọc theo đường giao liên vào Thượng Lào để mở đường 20 Quyết thắng. Cho đến lúc này chị còn nhớ như in ngày đầu tiên đặt chân vào rừng già Thượng Lào, lúc đó “công trường Hai Bà Trưng được thành lập” với hàng ngàn chiến sĩ nữ là lính công binh. “Tôi được bổ sung vào một trung đội, mà duy nhất chỉ có một đồng chí trung đội trưởng là nam giới, còn lại là chiến sĩ nữ, các đồng đội của mình đến từ nhiều tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa. Phần lớn, họ là những người còn quá ngây thơ, chưa có ai được biết đến hương vị của tình yêu là gì”, nữ chiến sĩ công bình Lê Thị Mộng Phượng nói.

Nhắc đến đây chị kể tiếp: “Ngày đầu tiên khi đặt chân đến mảnh đất này, họ đã làm xong lán và theo đề nghị của đồng chí Trung đội trưởng, cứ hai người sẽ ngủ chung một màn để tránh thú rừng. Tối hôm thứ nhất tôi trực chiến vào lúc nửa đêm thì nghe tiếng khóc dưới giao thông hào đi đến và thấy đống chí Ba quê Nghệ An đang sụt sùi, nên hỏi: Tại sao đồng chí khóc? Đồng chí ấy nói: “Tôi không ngủ được? Tại sao? Đồng chí trung đội trưởng...”

Chị cố hỏi thêm: Làm sao? “Bởi vì tiểu đội của tôi có 13 người và Trung đội trưởng nữa là 14 ngủ chung một màn. Ban đầu thấy đầm ấm, xong lập tức một số đồng đội không cho ngủ mà còn gác chân, đè cả lên người”. Lúc đó chị cũng như bao chiến sỹ nữ khác chẳng biết gì về “giới tính” tình yêu, cho nên tức một  khẩu súng AK đến lán của Ba đề nghị đồng chí Trung đội trưởng ra ngay để “xử lý”.

Sáng hôm sau sự việc được báo cáo lên Đại đội, lên tiểu đoàn và cuối cùng đồng chí nam Trung đội trưởng bị cách chức, hạ quân hàm điều đi nơi khác. Cho đến bây giờ, chị vẫn còn cảm thấy tại sao khi ấy mình lại thơ ngây đến mức độ ngây ngô như vậy. Thế rồi 6 tháng mở đường 20 Quyết Thằng,  bao nhiêu người đồng đội nữ của chị đã ngã xuống, bao nhiêu người bị thương, nhưng với riêng chị Phượng hình như “bom đạn nó chừa ra” thì phải . Lúc đó chị được đề bạt làm Trung đội phó, rồi lên Trung đội trưởng khi còn rất trẻ khi mới vừa ở tuổi đôi mươi.

Một mình băng rừng đi lấy gạo

“Những hôm đồng đội bị sốt rét, tôi có thể thay trực hết đêm, một mình băng đường rừng đi lấy gạo suốt cả ngày với quãng đường 50 km. Một mình tôi có thể ra suối đánh bộc phá lấy cá, vào rừng bắt cả khỉ đột, cả hiêu nai thậm chí cả tinh tinh. Thế rồi con đường chúng tôi làm được đoạn nào, là B52 lại rải thảm đến đó hy sinh, ốm đâu, chết vì thú rừng, sốt rét. Đồng đội lần lượt ra đi, tôi không còn nhớ mình đã chôn cất bao nhiêu người, nhặt nhạnh từng bộ phận cơ thể gói vào tăng võng, vùi vội xuống đất, cắm một cái cọc để làm dấu. Và cũng không còn nhớ được đã bao nhiêu lần bị bom vùi, sập hầm nhưng lạ thay là tôi không chết cũng chẳng bị thương”, chị Phượng nhớ lại.

Được 6 tháng, tổn thất quá lớn cả trung đoàn của chị đã được điều ra tuyến sau để chuyển sang nhiệm vụ khác. Tại đây chị lại trở thành lính thông tin hữu tuyến, và được điều vào chi viện cho Chiến dịch Nam Lào năm 1971. Gian khổ nhưng vẫn tiếp tục, để rồi có một ngọn đồi đã mang tên “O Phượng”mà cánh lái xe đặt cho. Vẫn còn đó đường 20 Quyết Thắng, con số 20 bởi những thanh niên xung phong lúc đó mới chỉ trên dưới 20 tuổi đời, chị có dịp trở lại đây một lần, cái cảm xúc thật khó tả bùi ngùi, thương xót. Đã bao nhiêu năm, nếu là nhà văn có lẽ chị đã có thể viết được một cuốn tự truyện kể lại cuộc đời hy sinh, chiến đấu của các chiến sĩ nữ với tất cả tình yêu thương và kính trọng.

Điều về Đại đội 17 thông tin để huấn luyện, đóng quân tại huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, chị tiếp tục được đề bạt làm tiểu đội trưởng của một tiểu đội, hàng ngày học về thông tin hữu tuyến, thời gian học là ba tháng. Vẫn còn nhớ như in những đêm báo động hành quân, và những hôm trực ca đêm. Với cánh lính như các chị có lẽ là sợ nhất tiếng báo động hành quân, phải bật dậy thật nhanh và xuất phát thật đúng giờ, nếu không sẽ bị kiểm điểm phê bình. Vì thế các chị có sáng kiến là khi đi ngủ mang theo cả dày, mũ cối để ngay trên đầu, balo thì để ngay bên cạnh, khi nghe tiếng còi báo động là bật dậy ngay như cái lò xo. Với chức vụ là “tiểu đội trưởng”, chị cần phải nhanh nhất để còn đôn đốc các đống chí khác.

Đêm này qua đêm khác cả tiểu đội ngủ trong tình trạng “giày theo người, ba lô sẵn sàng, và thậm chí còn đội luôn cả mũ cối. Tiểu đội của chị luôn được tuyên dương là nhanh nhất, đội ngũ đẹp nhất. Những hôm tập hành quân, trong tiểu đội chị cũng có một vài đồng chí vừa đi vừa khóc vì không chịu được gian khổ. Trong đơn vị bỗng xuất hiện cái bệnh lạ, khiến một số chị em bị ốm. Cái bệnh quái đản ấy khiến nhiều nữ chiến sĩ vừa khóc vừa cười, cứ nhìn thấy đống chí bộ đội nam là mắt như ngây dại. Sau này được thông báo là bị bệnh “ếch-tờ -ri gì no”, cái bệnh này lúc đó không điều trị được mà thường phải dùng roi, cái cành phi lao nếu đánh đau thì sẽ im ngay. Nhưng sau đó lại tiếp tục, nghĩ cũng thật tội mấy đồng chí ấy thần kinh yếu không chịu được gian khổ, thiếu thốn chết chóc nên mới bị như vậy.

Chẳng bù cho chị cả Phượng, ba năm đi lính chẳng ốm đau ngày nào, công việc cứ làm phăm phắp, làm hết việc của mình thì làm cho đồng chí khác. “Ví như cái việc đi lấy củi, tăng gia tôi thường vượt chỉ tiêu của đơn vị. Cả đơn vị chẳng ai có thể lấy một ngày được 10 bó củi, nhưng tôi lại lấy được đến 15 bó là chuyện bình thường, rồi tăng gia trồng rau, nuôi lợn, nuôi gà. Sau ba tháng chúng tôi được điều về bổ sung cho các đơn vị chiến đấu, riêng tôi và bốn đống chí khác được bổ sung cho Binh trạm 41, lúc đó đóng tại cây số 39 đường 9 Nam Lào”, chị Phượng nhớ lại.

Mãi mãi tuổi hai mươi

Thắp một nén nhang cầu cho linh hồn của các đồng chí nam, nữ bộ đội và thanh niên xung phong những người đã từng mở đường 20 Quyết Thắng đang nằm lại đâu đó trên mảnh đất này sớm được siêu thoát. Ký ức cuả một thời lịch sử hào hùng  đã qua đi, nhưng với tôi tình đồng chí, đồng đội không lúc nào phai mờ. Họ mãi mãi là những người tuổi hai mươi, cho tinh thần quyết chiến quyết thắng của một dân tộc.

Đức Vượng

Tags:
Tin tức mới
Album mới
  • Sáng ngày 11/10, tại phiên làm việc chính thức đầu tiên, các NSNA đã có mặt đầy đủ để tham dự Đại hội Đại biểu Hội NSNA Việt Nam khoá 9 (2020-2025) và chụp ảnh lưu niệm.
     
  • Là một người làm quản lý ngành văn hóa của Thị xã Cửa Lò và huyện Hưng Nguyên tỉnh Nghệ An hơn 40 năm, cũng khoảng chừng đó thời gian ông cầm máy ảnh để phục vụ cho chuyên môn và niềm đam mê của mình. Nhưng phải đến lúc nghỉ hưu ông mới có thời gian để thực hiện niềm đam mê đó. Hiên nay mỗi năm ông có 6 tháng sống ở Mỹ và khoảng thời gian đó ông chủ yếu dành để đi sáng tác ở các địa danh nối tiếng nước Mỹ, cũng như đời sống sinh hoạt của người dân Mỹ, để được bày tỏ cảm xúc của mình cho niềm đam mê trên từng tác phẩm.
    Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống xin giới thiệu một số tác phảm của ông được thực hiện tại Mỹ:
     
  • Nghệ sĩ nhiếp ảnh Đinh Quang Thành đã hơn 80 tuổi Nhưng ông vẫn miệt mài sáng tác, không chi ở Hà Nội mà ông còn đi khắp miền Tây Bắc. Niêm đam mê cảnh đẹp mùa xuân và nghệ nghiệp khiến ông không bao giờ ngơi nghỉ. NAVĐS xin giới thiêu với bạn đọc bộ ảnh Mùa xuân Tây Bắc của Ông. Ông tâm sự tren Facebook:  "Tôi kém đủ điều nên ngại sử dụng máy tính, đặc biệt là trang Phây - búc. Đành là gom góp những gì tôi lượm được từ các bạn, đồng nghiệp và người thân rồi viết lời cảm ơn, cáo lỗi, mong được lượng thứ".
    Xin gửi tới các bạn ít tấm ảnh Xuân trên vùng Đông - Tây Bắc Tổ quốc gọi là chút quà Tết tôi mang ở đó về, thay cho lời cảm ơn của tôi đến với mọi người.
    Đinh Quang Thành
  •  
    Theo nhận định của các chuyên gia du lịch tại Việt Nam, trong tương lai gần, loại hình du lịch chụp ảnh sẽ phát triển bởi vì đất nước ta có rất nhiều cảnh đẹp, rất nhiều di sản thiên nhiên,vật thể, phi vật thể của nhân loại mà Việt Nam đang nắm giữ. các khu vực di sản, điểm tham quan du lịch, làng cổ, làng nghề và hình ảnh đầy màu sắc về cuộc sống hàng ngày của người dân Việt Nam. Với sự phát triển như vũ bão của khoa học công nghệ thông tin, các thiết bị thông minh như điện thoại di động, máy ảnh, tiện lợi dễ sử dụng. Bên cạnh đó đời sống văn hóa tinh thần ngày càng cao, đòi hỏi cuộc sống có nhiều thay đổi và ngành du lịch cũng đã phát triển không ngừng và từng bước đổi mới để bắt nhịp với cuộc sống.

    Những người yêu thích bộ môn nhiếp ảnh thường tự tận hưởng niềm đam mê của mình bằng các cuộc hành trình đi đến những nơi có khung cảnh đẹp để chụp cho riêng họ một bộ ảnh tuyệt vời. Loại hình du lịch này được gọi là "các chuyến tham quan chụp ảnh", và gần đây một số công ty du lịch tại Việt Nam đã tổ chức các tour du lịch như vậy để đáp ứng nhu cầu của các vị khách đam mê "ngắm và bắn".
      Tạp chí nhiếp ảnh và Đời sống đang hướng tới các tua du lịch chụp ảnh, chụp ảnh ở đâu, mùa nào chụp cái gì và định hướng tổ chức tư vấn cho những người đam mê du lịch chụp ảnh, để chuyển đi du lịch đạt kết quả như mong muốn, có thêm những tác phẩm tốt sau chuyên du lịch, thỏa nỗi đam mê. Không riêng gì các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp mà tất cả các bạn trẻ thích phượt chụp ảnh chúng tôi cũng tổ chức cho những tua riêng. 
     

    Doanh nhân Vũ Minh Châu ( Tổng giám đốc CT Vàng bạc đá quí Bảo Tín Minh Châu) trong đợt đi du lịch chụp ảnh tại Bản đảo Sơn Trà
    do hướng dẫn viên TCNA&ĐS tổ chức                                Ảnh: Vũ Đức Huy

      Ông Vũ Minh Châu - Tổng Giám đốc Công ty Vàng bạc đá quý Bảo Tín Minh Châu nói rằng;  Mặc dù công việc rất bận rộn nhưng anh và bạn bè thường tổ chức các chuyển đi du lịch chụp ảnh do các nghệ sĩ nhiếp ảnh làm hướng dẫn viên. Ông không đặt nặng tầm quan trọng về tính nghệ thuật của bức ảnh, nhưng cố gắng chụp rất thực tế và sống động gây nhiều cảm xúc cho người xem. Điều quan trọng là mỗi khi nhìn qua ống kính và bấm máy, là một khoảnh khắc đẹp đã được ghi lại. Chúng tôi thực sự thích ý nghĩa này, vì vậy chúng tôi thường tự tổ chức các chuyến tham quan chụp ảnh như vậy. Nếu có được tổ chức tua định hướng chụp cái gì ở đâu theo mùa vụ và chuyên nghiệp thì mình sắp xếp được lịch trước, mặc định được kể hoạch trước, có lịch thì dễ đi hơn nên mình sẽ sẵn sàng đăng ký tham gia tua này.

    Trào lưu đang thịnh hành bây giờ là một số lượng lớn những bạn trẻ ở các thành phố lớn thường lập các nhóm để cùng nhau đi xa chụp ảnh một cách tự do. Họ thường đi tới các điểm đến nổi tiếng có cảnh quan tuyệt đẹp và văn hóa nổi bật để chụp ảnh. Đối với những người không thể đi xa thì họ chỉ chụp ảnh ở thành phố nơi họ sinh sống, nhưng nếu chịu khó tìm kiếm những góc mới trong thành phố, họ vẫn có thể cho ra đời những tác phẩm sống động.
     

    Vọc chà vá chân nâu tại bản đảo Sơn Trà            Ảnh : Vũ Minh Châu
     
    Những người yêu thích bộ môn nhiếp ảnh thường tự tận hưởng niềm đam mê của mình bằng các cuộc hành trình đi đến những nơi có khung cảnh đẹp để chụp cho riêng họ một bộ ảnh tuyệt vời. Loại hình du lịch này được gọi là "các chuyến tham quan chụp ảnh", còn giới chuyên môn nhưHội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh thì thường tổ chức các Trại sáng tác hàng năm  và gần đây một số công ty du lịch tại Việt Nam đã tổ chức các tour du lịch như vậy để đáp ứng nhu cầu của các vị khách đam mê "ngắm và bắn".Tuy nhiên vì những người đi chụp ảnh du lịch lần đầu tiên đến các đia điểm du lịch nên họ không hiếu biết nhiều về những góc nhìn, vị trí, ảnh sáng, thời tiết, văn hóa tập quán, phong tục...  của từng vùng miền đề chụp được những bức ảnh đẹp. Nên bị bỏ lỡ nhiều cơ hội dẫn đến không có được những bức ảnh tốt do vậy Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống sẽ tổ chức chuyên nghiệp cho các tua du lịch chụp ảnh, hướng dẫn kỹ thuật định hướng kể hoạch cho các tác giả,các du khách có những bức ảnh đẹp nhất khi đi du lịch chụp ảnh. Hướng dẫn viên là các Nghệ sĩ nhiếp ảnh chuyên chụp ảnh về ngành du lịch sẽ trực tiếp dẫn dắt các tua du lịch chụp ảnh. Các hướng dẫn viên là nghệ sĩ nhiếp ảnh nên sắp xếp các các đối tượng chụp và cảnh sao cho phù hợp, chẳng hạn như các chợ phiên địa phương với hình ảnh mua bán tấp nập, cảnh một phụ nữ trẻ chèo thuyền trên dòng sông chiều hoàng hôn nắng vàng, mùa gặt của đồng bào vùng cao, nghề dệt thổ cẩm ở đâu.... Và  chúng tôi luôn phải tìm kiếm, phát hiện các điểm đến mới lạ, nắm bắt được những khoảnh khắc đẹp, tìm được những góc chụp đẹp và mùa nào đẹp để tư vấn cho khách du lịch.
     
    Với du khách nước ngoài, cũng có nhiều yêu cầu khác nhau.Mặc dù họ yêu thích các điểm du lịch nổi tiếng như Huế, Mỹ Sơn và Hạ Long nhưng họ không có đủ thời gian để chụp ảnh. Tuy vậy cảnh một nữ sinh trung học mặc áo dài trắng tung bay trong gió sau giờ tan học, cảnh người lao động nghỉ ngơi sau thời gian làm việc hay cảnh của một gia đình đang đoàn tụ bên bếp lửa tại một nơi nào đó trong khu vực trung tâm có thể thu hút khách du lịch nước ngoài trong nhiều giờ.Thường các ống kính của du khách Việt Nam dùng để ghi lại những khoảnh khắc đẹp về phong cảnh, di sản.. thì, trong khi ống kính của du khách nước ngoài thường để khám phá cuộc sống hàng ngày ở Việt Nam"
     





    Hiên nay một số công ty du lịch lữ hành đã tổ chức các tua du lịch chụp ảnh nhưng Do yêu cầu cao nên chi phí của loại hình du lịch này thường cao hơn 25-30% so với tour bình thường vì các công ty du lịch phải mời các nhiếp ảnh gia và người mẫu để phục vụ cho một nhóm nhỏ khách du lịch. Một số nhà khai thác tour du lịch đã hợp tác với các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để tổ chức các tour du lịch chụp ảnh cho khách du lịch trong nước và ngoài nước.


    Những tác phẩm gặt hái được sau các chuyến du lịch chụp ảnh do TCNA&ĐS tổ chức

     Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống có một đội ngũ phóng viên, cộng tác viên là các nghệ sĩ nhiếp ảnh đại diện ở các khu vực trên cả nước, rất am hiếu từng chi tiết của các địa điểm chụp ảnh. Chúng tôi luôn tìm tòi khám phá để tìm ra những góc ngoạn mục tại mỗi điểm đến và sắp xếp, hướng dẫn tất cả mọi thứ cho khách du lịch để họ có được những bức ảnh đẹp nhất. Đây là một lĩnh vực mới mà chúng tôi đang hướng đến để chuyên nghiệp hóa các tú du lịch chụp ảnh và tổ chức sự kiện. Trong các chuyến đi chúng tôi  luôn cập nhật thông tin hàng giờ, hàng ngày. Sau mỗi chuyển du lịch các tác phẩm tốt của khách du lịch được chúng tôi đăng tải quảng bá rỗng rãi trên Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống in và điện tử.
            Sỹ Minh
     

Top